Thế Giới Không Có Chúng Ta – Chương 2

CHƯƠNG 2

SAN PHẲNG NHÀ CHÚNG TA

“Nếu bạn muốn hủy đi một chuồng gia súc,” một người nông dân có lần đã nói với tôi,

‘cắt một lỗ 18 inch vuông trong mái nhà.

Sau đó lui lại.’”

– kiến trúc sư Chris Riddle

Bamherst, Massachusetts.

MỘT NGÀY sau khi loài người biến mất, thiên nhiên lãnh nhận và ngay lập tức bắt đầu rửa ngôi nhà – hay những ngôi nhà, là thế đấy. Rửa dọn chúng ra khỏi bề mặt Trái Đất. Tất cả chúng đều đi.

Nếu bạn là một chủ nhà, bạn đã biết nó chỉ là một vấn đề thời gian của bạn, nhưng bạn từ chối thừa nhận nó, thậm chí như đợt xói mòn tàn nhẫn tấn công, bắt đầu với khoản tiết kiệm của bạn. Trở lại lúc họ nói với bạn nhà bạn sẽ tiêu tốn cái gì, không ai đề cập đến cái gì bạn sẽ đang trả cho nên thiên nhiên sẽ không tái sở hữu nó lâu hơn ngân hàng đâu.

Thậm chí nếu bạn sống trong một phần quan điểm phi hiện đại, phi tự nhiên nơi mà những cổ máy nặng nề đã nghiền nát phong cảnh thành từng mảnh vụn, việc thay thế quần thể thực vật nội địa ngang bướng với mảng cỏ bướng bỉnh và cây non cứng cáp, và việc lát những khu đất ẩm thấp trong sự ngăn ngừa muỗi – thậm chí sau đó, bạn biết rằng tự nhiên chẳng sợ hãi điều đó. Dù cho bạn có niêm kín điều tiết nhiệt độ bên trong thời tiết đến thế nào đi nữa, những bào tử vô hình vẫn dễ dàng thâm nhập, phát tán ra thành những cơn bùng phát nấm mốc – kinh hoàng khi bạn nhận ra nó, nó còn tệ hơn khi bạn không thấy, bởi vì nó lẩn phía sau một bức tường sơn, nhai phần lót của tấm vữa, những lỗ khoan rỉ sét và những sàn tầng gỗ. Hoặc là bạn còn bị xâm chiếm bởi mối, kiến đục gỗ, gián, ong bắp cày, thậm chí những động vật có vú loại nhỏ.

Hầu hết thảy, qua đó, bạn bị quấy rầy bởi cái trong những ngữ cảnh khác là tố chất thật sự của sự sống: nước. Nó luôn luôn muốn tưới tắm.

Sau khi chúng ta đi, sự trả thù của thiên nhiên trong thế giới cho tính tự mãn của chúng ta, phần vượt trội được cơ giới hóa đến trong nước. Nó bắt đầu với cấu trúc gỗ, kỹ thuật xây dựng nhà được sử dụng rộng rãi nhất trong thế giới đã phát triển. Nó bắt đầu trên mái nhà, đúng phần vữa thiết yếu hay phiến đá, được bảo đảm kéo dài 2 hay 3 thập kỷ – nhưng sự bảo đảm đó không tính phần bao quanh ống khói, nơi sự rò rỉ đầu tiên diễn ra. Khi cái máng tách ra dưới sức nặng từng đợt không ngớt của mưa, nước lẩn lách dưới những phiến đá. Nó chảy qua những tấm bao ngoài khổ 4-8 feet làm từ một trong nguyên liệu gỗ dán hoặc là, nếu mới hơn, từ tấm ván ép gỗ cấu tạo bằng những mảnh 3-4 inch gỗ, kết dính với nhau bằng một chất nhựa thông.

Mới hơn không cần thiết phải là giỏi hơn. Wernher Von Braun, khoa học gia người Đức người đã phát triển chương trình không gian Mỹ, từng kể một câu chuyện về viên tướng John Glenn, người Mỹ đầu tiên bay vòng quanh Địa Cầu. “Những lần kế tiếp trước khi cất cánh, với Glenn được buộc vào quả tên lửa mà chúng tôi đã xây cho anh ta và những nỗ lực tuyệt nhất của loài người tất cả tập trung vào khoảnh khắc ấy, bạn có biết cái mà anh đã nói với chính mình không? ‘Ôi, lạy Chúa! Con đang ngồi trên một đống những nỗ lực thấp bé!’”

Trong ngôi nhà mới của bạn, bạn đã đang ngồi dưới một dạng tương tự. Trong một mặt khác, điều đó đúng: bằng việc xây những thứ thật rẻ và nhẹ, chúng ta sử dụng ít đi những nguồn lực của thế giới. Trong mặt khác, những cái cây cổ thụ đã nhường những cột gỗ lớn và những xà vẫn còn hỗ trợ người Châu Âu xa xưa, người Nhật, và những bức tường Mỹ son trẻ bây giờ quá quý giá và hiếm hoi, và còn lại chúng ta để làm với việc dán dính những tấm ván nhỏ hơn và những mảnh vụn.

Nhựa thông trong lựa chọn có ý thức kinh tế của một mái nhà gỗ dăm ép, một dạng chất nhờn không thấm nước của formaldehyde và chất dẻo tổng hợp, cũng đã được ứng dụng dọc theo những kẽ hỡ của tấm ván, nhưng nó thất bại bởi vì hơi nước thâm nhập quanh đinh. Chúng mau chóng rỉ sét, và chốt đóng của chúng bắt đầu lơi lỏng. Điều đó chẳng mấy chốc dẫn đến không chỉ những kẽ hở bên trong, mà còn dẫn đến xáo trộn trong cấu trúc. Bên cạnh chuyện nằm phía dưới việc lợp mái, những lớp bảo vệ bằng gỗ bên ngoài gắn chặt vào nhau. Những giàn – những cái mắc khoen làm sẵn gắn chặt với nhau với những đĩa kết nối bằng kim loại – ở đó để giữ mái nhà khỏi xiên vẹo. Nhưng khi lớp bảo vệ ngoài đi mất, sự toàn vẹn của cấu trúc cũng đi với nó luôn.

Khi trọng lực gia tăng áp lực trên những giàn giáo, những cái kẹp ¼ inch bảo vệ những đĩa kết nối đang rỉ sét kéo tự do từ khu rừng ướt, mà hiện tại đè mạnh một lớp phủ mờ nấm mốc màu lục. Bên dưới nấm mốc, những sợi tơ như chỉ gọi là sợi nấm ẩn chứa những en-zym phá vỡ xen-lu-lô và chất gỗ thành thức ăn cho nấm. Một thứ giống như vậy đang diễn ra cho những sàn nhà bên trong. Khi hơi nóng bốc ra, những ống nước vỡ ra nếu bạn đã sống ở nơi trời lạnh cóng, và mưa thì đang thổi vào nơi những cánh cửa sổ vỡ ra từ những vụ va chạm bởi chim chóc và sức ép của những bức tường đã trĩu nặng. Thậm chí nơi mà gương vẫn đang còn nguyên vẹn, mưa và tuyết tác động bí ẩn và kiên trì đọng và đóng dưới những khe cửa. Khi gỗ tiếp tục mục rửa, những giàn giáo bắt đầu đổ sụp vào nhau. Thậm chí những bức tường nghiêng qua một bên, và cuối cùng mái nhà đổ sập. Mái kho thóc đó với cái lỗ khổ 18-18 inch giống như đã biến đi trong khoảng thời gian 10 năm. Những phần còn lại của căn nhà bạn có thể kéo dài 50 năm; 100, đỉnh của đỉnh.

Trong lúc tất cả thảm họa đó đang mở ra, sóc, rái cá, và thằn lằn đã ở bên trong rồi, việc nhai những cái lỗ làm tổ trong một bức tường khô ráo, thậm chí như những con chim gõ kiến gõ thủng qua từ hướng khác. Nếu chúng ban đầu đã bị cản trở bởi việc được cho là không thể phá hủy về phần làm bằng nhôm, nhựa vinyl, hay những tấm ván xi-măng đá vôi xen-lu-lô bảo trì được nhận biết như những tấm ván Hardie, chúng chỉ phải chờ một thế kỷ trước khi hầu hết nó nằm đất. Cái màu ve chai gần như đã hết, và giống như nước có tác dụng làm hình dạng thường thấy thành mạt cưa và những cái lỗ nơi những tấm ván mang đinh, vi khuẩn chiếm lấy phần mềm và bỏ lại những khoáng chất. Về phần nhựa còn lại, màu của nó đã sớm bắt đầu phai nhạt, thì nay giòn và gãy như những chất dẻo thoái hóa. Nhôm là có hình dạng tốt hơn, nhưng các muối trong nước phủ đầy trên bề mặt nó chầm chậm ăn dần những hốc để lại một lớp phủ trắng sần sùi.

Trong nhiều thập niên, thậm chí sau khi được khám phá ra trong các nguyên tố, sự tráng kẽm đã bảo vệ sự tăng nhiệt thép của bạn và làm mát các ống dẫn. Nhưng nước và không khí đã đang hợp lực để chuyển nó thành oxit kẽm. Lớp phủ một khi bị phá hủy, mảng thép mỏng không được bảo vệ rã ra trong một vài năm tới. Lâu trước chuyện đó, thạch cao hòa tan trong nước trong lớp đá đã rửa trôi vào trong đất. Điều đó làm cho ống khói, nơi mà tất cả rắc rối bắt đầu. Sau một thế kỷ, nó vẫn đứng vững, nhưng gạch của nó đã bắt đầu rớt và vỡ từng chút một, giống chất vữa vôi sống của nó, biểu hiện thành những cơn run lắc tạm thời, nứt gãy và vỡ vụn.

Nếu bạn có một hồ bơi, giờ thì nó là một cái hộp niêm, được làm đầy với những hạt giống cây cảnh mà người nuôi cấy nhập khẩu, hay với tán lá tự nhiên vươn ra bao phủ mà vẫn lơ lửng trên tầm mắt, chờ đợi cơ hội để lấy lại lãnh địa của nó. Nếu nền của căn nhà liên quan đến một tầng hầm, nó cũng đang đầy tràn với đất và bóng mát. Những cây bụi gai và những cây dây leo nho dại đang trườn quanh những ống thép dẫn gaz sẽ sét rỉ đi trước cả thế kỷ nữa lại trôi ngang qua. Trong khi việc hàn chì nhựa dẻo đã ngả vàng xỉn và mỏng tẹt trên bề mặt phơi ra ánh sáng, nơi chất chloride của nó nhiệt hóa thành axit hydrochloric, tan rã chính nó và những phần polyvinyl của nó. Chỉ đá lát phòng tắm, những chất hóa học của gốm cháy không giống những chất của hóa thạch, là tương đối bất biến, mặc dù hiện giờ nó nằm trong một đống trộn với phân chuồng từ lá cây.

Sau 500 năm, cái gì còn lại phụ thuộc vào nơi mà bạn đã sống trên thế giới. Nếu thời tiết ôn hòa, một khu rừng mọc lên thay thế ngoại ô; trừ một vài ngọn đồi, nó đã bắt đầu tương đương cái nó đã từng trước cả những người phát triển, hay những nông dân chiếm đoạt, lần đầu tiên trông thấy nó. Giữa những cái cây, bị lấp kín một nửa bởi tầng cây thấp tán rộng, nằm đó những bồn rửa chén nhôm và đồ thép không rỉ, những tay cầm bằng nhựa dẻo tách rời ra nhưng vẫn cứng. Xa hơn hàng thế kỷ tới, mặc dù sẽ không có nhà luyện kim nào quanh đó để đo đạc nó, tốc độ biến dạng và ăn mòn nhôm cuối cùng sẽ được làm rõ: một nguyên liệu mới tương đương, nhôm chưa được biết đến bởi loài người thời trước, bởi vì quặng của nó phải được lọc hóa điện để tạo hình kim loại nhôm.

Những hợp kim crôm mà truyền cho thép không rỉ tính đàn hồi của nó, tuy nhiên, sẽ tiếp tục làm như vậy cho hàng triệu năm, đặc biệt nếu những nồi, chảo, và dao kéo tôi luyện bị chôn vùi không bị oxy hóa. Một trăn ngày năm sau, sự phát triển trí tuệ của loài nào đó đào chúng lên có thể bị đột ngột bị đá văng lên một chiếc máy bay lượn vòng cao hơn bởi sự phát hiện của những công cụ đã được làm sẵn. Để rồi sau đó một lần nữa, sự thiếu hiểu biết của việc làm thế nào để sao chép chúng có thể là một sự hoang mang thoái hóa – hay một truyền thuyết dậy lên làm bừng lên ý thức tôn giáo.

Nếu bạn là một người du mục trong sa mạc, những thành phần nhựa dèo của cuộc sống hiện đại tróc ra và gọt bỏ nhanh hơn, như những chuỗi nhựa cao phân tử gãy ra dưới một loạt tia cực tím trong ánh nắng mỗi ngày. Với ít ẩm ướt hơn, gỗ tồn tại lâu hơn ở đó, mặc dù bất cứ kim loại nào trong liên hệ với đất mặn sa mạc sẽ xói mòn nhanh hơn. Cũng như vậy, từ những lời nguyền La Mã chúng ta có thể đoán biết được loại gang dày sẽ lan truyền rộng trong ghi nhận khảo cổ của tương lai, vì vậy quan niệm xưa của thiết bị chữa cháy phát sinh giữa những cây xương rồng có thể ngày nào đó được đặt ở giữa một số những dấu vết mà loài người đã hiện hữu ở đây. Mặc dù những bức tường gạch và nhựa sẽ xói mòn đi, những ban công kim loại được chế tác và những vỉ khung cửa sổ mà đã từng tô điểm chúng có thể vẫn được nhận diện ra, mặc dù mỏng như vải tuyn, như sự xói mòn ăn dần thông qua sắt va chạm với bẩn quặng của xỉ kính không thể tiêu hóa nổi.

Đã từng có một thời, chúng ta đã xây nên những kiến trúc hoàn toàn từ những chất liệu lâu bền nhất chúng ta biết: ví dụ như khối đá thạch anh. Các kết quả vẫn còn đó ngày hôm nay để ngưỡng mộ, nhưng chúng ta không thường tranh đua chúng, bởi vì việc khai thác đá, cắt đẽo, vận chuyển, và gắn đá đòi hỏi một sự kiên nhẫn chúng ta không còn sở hữu. Không có ai kể từ những điều giống như Antoni Gaudí, người bắt đầu Vương Cung Thánh Đường Sagrada Familia chưa hoàn thành ở Barcelona năm 1880, suy tính việc đầu tư vào sự xây dựng mà cháu chắt của chúng ta sẽ hoàn thành 250 năm sau. Tương đương nhưng không giống nhau, đó là sự vắng bóng của một vài ngàn nô lệ, nó quá xá rẻ, đặc biệt được so sánh với sự cải tiến khác của La Mã: bê tông.

Ngày nay, việc ủ đất sét, cát, và một chất dính làm từ canxi của những vỏ xò cổ đại làm đông đứng thành đá nhân tạo mà làm nên một sự chọn lựa phải chăng lớn lao cho loài Homo sapiens urbanus. Cái gì diễn ra sau đó để vươn đến những thành phố xi-măng hiện nay là nhà cho hơn một nửa dân số loài người đang sinh sống?

Trước khi chúng ta cân nhắc điều đó, có một vấn đề để định vị thời tiết nhiễu loạn. Nếu chúng ta bị biến mất vào ngày mai, những lực đà đẩy tới mà chúng ta đã tạo ra trong động lực tiếp tục cho đến khi nhiều thế kỷ của trọng lực, hóa học và en-trô-pi làm chậm chúng lại thành trạng thái cân bằng mà có thể chỉ giống một phần nào đó lực đẩy đã tồn tại trước chúng ta. Sự cân bằng trước đây phụ thuộc vào một số lượng carbon có thể đo lường được khóa bên dưới lớp vỏ Trái Đất, nhiều trong số chất carbon đó đã được chúng ta thải ra trong không khí. Thay vì mục ruỗng, các khung gỗ của những căn nhà có thể được bảo quản giống nhưng những khúc gỗ của các thuyền buồm lớn Tây Ban Nha bất cứ nơi đâu những vùng biển dâng cao ngâm chúng trong nước muối.

Trong một thế giới ấm áp hơn, những sa mạc có thể phát triển khô hơn, nhưng những phần nơi loài người đã sinh sống sẽ lại giống như được thăm viếng bởi cái đã thu hút loài người đến đây: dòng nước. Từ Cairo đến Phoenix, những thành phố sa mạc đã phát triển ở nơi mà những con sông đã làm những vùng đất khô cằn sống lại. Sau đó, khi dân số phát triển, loài người đã chiếm lấy quyền kiểm soát của những nguồn thủy sản chính, hoán chuyển chúng bằng những cách cho phép cho sự phát triển thậm chí lớn hơn. Nhưng sau khi người ta đi mất, những sự hoán chuyển sẽ sớm đi theo chúng thôi. Thời tiết sa mạc khô hơn, nóng hơn sẽ được bổ sung bởi những hệ thống thời tiết cao nguyên ẩm ướt hơn, nhiều giông hơn mà sẽ gây ra những trận lũ gầm rú dưới nhánh sông, những con đập chìm ngập, lan tỏa trên những đồng bằng phù sa trước đây của chúng, và chôn vùi bất cứ cái gì đã được xây tại đó trong những lớp phù sa hàng năm. Trong quá trình đó, những chốt phòng cháy, vỏ lớp xe tải, đĩa kính vỡ vụn, tòa chung cư và những toàn nhà văn phòng có thể duy trì không nhất định, nhưng xa xa từ khung cảnh như Cả Đội Hình có chứa than đã từng hiện hữu.

Không có ký ức nào sẽ đánh dấu sự chôn vùi chúng, mặc dù những gốc rễ của những khu rừng vải, liễu và cọ có thể có khu ghi nhận sự hiện diện của chúng. Chỉ những thời đại sau đó, khi những khu rừng già đã cằn cỗi và những khu rừng mới mọc lên, những dòng chảy con sẽ phải cắt những hẻm núi mới mẻ thông qua những vật chất trầm tích mở ra cái đã từng, ngắn gọn, đi đến nơi đây.

Chương 1 – Một Làn Hương Của Vườn Địa Đàng

  1. Tháng Mười Hai 17th, 2012
  2. Tháng Mười Hai 17th, 2012

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: